Skip to main content

Vì sao Ad lại định vị mình là một nhà đầu cơ

Cách đây không lâu có một bạn member hỏi vì sao không đặt tên nhà đầu tư, đầu tư chứng khoán...cho mỹ miền. Ad chỉ cười và không biết giải thích ra sao, bởi vì những cái tên đó không phù hợp với phương pháp/triết lý mà Ad theo đuổi, nên có mỹ miều cũng vô ích, thậm chí tạo nên sự nhầm lẫn và ngộ nhận vai trò khi tham gia TT, dẫn đến hậu quả tai hại sau này. 

Khi đặt tên cho page là Nhà Đầu Cơ, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều,  bởi vì tôi muốn chọn một cái tên như là một sự reminder về vai trò của mình khi tham gia TTCK (định vị bản thân), và nó phải phản ánh triết lý đầu tư mà toi theo đuổi được đúc rút từ quá trình tự thấu hiểu bản thân.
Lúc đó tôi phân vân giữa 3 cái tên: catalyst, kinh doanh chứng khoán và nhà đầu cơ. Thực ra 3 cái tên này nội hàm bao hàm lẫn nhau, nhà đầu cơ khác với nhà đầu tư giá trị ở chỗ họ họ không đầu tư dựa trên việc mua rẻ bán đắt, mà ngoài xét yếu tố định giá họ còn phải đi tìm kiếm catalyst hoặc chờ đợi catalyst xuất hiện để unclock value. Kinh doanh chứng khoán cũng là một cái tên phản ánh đúng bản chất của nhà đầu cơ, nhưng nó không hiểu sao tôi lại không cảm thấy thích cái tên này (có lẽ bị ảnh hưởng bởi tên buôn chứng hoặc nhà giao dịch), nên tôi quyết định chọn Nhà Đầu Cơ làm tên cho page/blog của mình. Bởi vì khi nói đến từ "nhà" nó thể hiện một sự nghiêm túc đối với công việc, hướng đến sự chuyên nghiệp, nó không phải là sự hời hợt, ngẫu hứng, hay chơi cho vui. Bạn hay bắt gặp những từ như nhà môi giới, nhà giao dịch, nhà đầu tư... Họ khác với những "người chơi" chứng khoán, những người đánh bạc may rủi ở chỗ họ biến công việc của mình trở nên chuyên nghiệp, khoa học dựa trên sự hệ thống và phân tích xác xuất. 

---
Nếu là một người "thuần" PTKT họ nghiên cứu kỹ các mẫu hình trong quá khứ như cốc tay cầm, vai đầu vai... để khi một cổ phiếu nào đó trong tương lai rơi vào các mẫu hình của họ họ sẵn sàng tham gia trading. Bởi vì họ luôn tin rằng các mẫu hình trong lịch sử sẽ lặp lại trong tương lai. Những người này mặc dù cũng được xem là đầu cơ, nhưng bản chất họ vẫn là nhà giao dịch, họ có xu hướng giao dịch khá nhiều và rất aggressive, sẵn sàng giao dịch T0, và mua bán nhiều. 

Nếu là một nhà đầu tư giá trị "thuần" PTCB, họ tập trung vào phân tích bctc, phân tích ngành, định giá, tìm ra cổ phiếu dưới giá trị để mua vào và nắm giữ chờ giá thị trường hội tụ với giá nội tại mà họ xác định để bán ra. Họ tin là mình đúng và thị trường sai, bargain (khoảng gap) giữa giá trị họ tính (intrinsic value) và giá cả TT (market price) thực ra chính là niềm tin của họ về việc TT đang sai so với cái họ nghĩ là mình đang đúng. Bargain chính là niềm tin của họ (cái họ nghĩ) và cái mà TT đang nghĩ. Sở dĩ họ chọn là nhà đầu tư bởi vì họ xuất phát từ tư duy tiếp cận là cổ phiếu là một phần sở hữu của doanh nghiệp. Nhiều người phản biện, là nhà đầu tư giá trị không phải cứ mua khi giá (price) dưới giá trị (value), mà chờ catalyst như một tổ chức nào đó mua thâu tóm... Nhưng thực ra, đây bản chất là "đầu cơ", vì nhà đầu tư giá trị nguyên tắc mua rẻ bán đắt một cách độc lập dựa trên giá trị mà họ tính, chứ không phụ thuộc vào ai đó mua hay bán thì mới mua.



NHƯNG là một nhà đầu cơ chuyên nghiệp, họ tiếp cận chứng khoán một cách lưỡng tính, vừa có tính chất doanh nghiệp vừa một loại hàng hóa như bao loại hàng hóa khác, và thị trường là thứ cấp, nơi phát sinh giao dịch giữa các nhà đầu tư với nhau, chứ không phải là họ đang giao dịch với ban lãnh đạo doanh nghiệp. Vì vậy họ hiểu được mình là ai? Lợi thế cũng như bất lợi của họ khi tham gia vào game "đầu cơ" này.




Những nhà đầu cơ, họ không chỉ nghiên cứu cơ bản để tìm ra động lực nào thay đổi đổi tư duy định giá của các bên, của TT về cổ phiếu đó, mà còn phải phân tích kỳ vọng, phân tích thông tin và lựa chọn thời điểm ra vào để tối ưu hóa lợi nhuận. Nếu các nhà PTKT tập trung nghiên cứu các mẫu hình tăng giá, thì họ lại nghiên cứu những siêu cổ phiếu trong quá khứ, điều gì tạo ra các siêu cổ phiếu đó. Họ tin vào năng lực phân tích của mình, nhưng đồng thời cũng tôn trọng thị trường bởi luôn có những điểm mù mà TT đang biết mà họ chưa nhìn ra. Họ hiểu rằng cổ phiếu có thời, và doanh nghiệp có chu kỳ, nên hành động của họ là trung dung, khách quan, không bảo thủ và chấp chước, thuận theo chu kỳ, thuận thiên thời để hành xử.




Họ cũng tin rằng, chứng khoán là bộ môn của xác xuất, không phải là khoa học của sự chính xác (exact science), họ phân tích để kéo xác xuất chiến thắng về phía họ, nhưng luôn sẵn sàng cho khả năng "còn lại" có thể xảy ra. Còn nếu nằng nặc đòi chứng khoán phải là khoa học của sự tuyệt đối thì sẽ dẫn đến sự chấp chước và thất bại.




Tôi không muốn trở thành nhà đầu tư giá trị dài hạn, mua cổ phiếu định giá thấp rồi chờ thị trường nhận ra, và càng không muốn trở thành một trader lướt sóng hàng ngày T+. Bởi vì tôi luôn nghĩ cổ phiếu có thời, và doanh nghiệp có chu kỳ, mình đến với doanh nghiệp lúc thịnh, và rời bỏ khi doanh nghiệp bắt đầu suy. Vì vậy, tôi nghĩ mình phù hợp để trở thành một nhà đầu cơ, theo dõi một doanh nghiệp khi nó có sự thay đổi đáng kể về mặt FA kết hợp với sự xác nhận của thị trường để tham gia vào một phi vụ đầu cơ. Thời gian nắm giữ trung bình của tôi trung bình thường là 3-6 tháng.




P/s: Tôi không nâng cao trường phái này và hạ thấp các trường phái khác, mục đích của tôi là chỉ ra sự khác nhau giữa các trường phái để các nhà đầu tư lựa chọn một phương pháp phù hợp với tính cách, năng lực của họ. 



Chat với Admin: m.me/nhadauco8020

Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ về chu kỳ - rủi ro cũng là cơ hội

SUY NGHĨ VỀ CHU KỲ Chúng khoán là một ngành có tính chu kỳ rất cao, không riêng gì thị trường chung, mà bản thân nền kinh tế, ngành nghề hay doanh nghiệp nó có các chu kỳ riêng của nó. Nhưng nhà đầu tư lại có tâm lý overweight cho những gì đang xảy ra (lạc quan vs bi quan) và underweight bản chất "chu kỳ" của ngành nghề và doanh nghiệp đó. Nếu thiếu sự tỉnh táo, và bao quát, chúng ta rất dễ gặp vào rủi ro, cũng như không nhìn ra được cơ hội.  Chứng khoán là kỳ vọng tương lai  chúng ta đều biết là trong chứng khoán “tương lai” có ảnh hưởng lớn đến giá của cổ phiếu hơn so với “quá khứ” hay “hiện tại” của nó. Nhưng nếu chúng ta nghĩ một doanh nghiệp có tương lai tốt là một doanh nghiệp “đã và đang” tốt, nhưng “sẽ” còn “tốt hơn”. Nhưng tại sao chúng ta không chấp nhận một doanh nghiệp “đã và đang xấu” nhưng tương lai “bớt xấu” hơn. Nếu “đang tốt” và “sẽ tốt nữa” được coi là tốt lên, thì “xấu” và sẽ “bớt xấu đi” lại không được coi là tốt lên? Đây là sự nhìn nhận cảm tính và thi...

Tam quốc - nghĩ về sự quá tự tin

  Chúng ta vẫn còn nhớ trong Tam Quốc, Tào Tháo bắt Lữ Bố, diệt anh em nhà Viên Thiệu, Viên Thuật, đoạt Kinh Châu. Thắng như chẻ tre, nắm trong tay 2/3 trời đất. Đem 83 vạn đại quân Nam hạ, cuối cùng bại trong tay 2 nhà Tôn Lưu (7 vạn quân) trận Xích Bích. Sau đại bại này, Tào Tháo mất đi đại thế, ngồi nhìn thiên hạ chia 3, phải dưỡng binh, nuôi quân mất 10 năm trời. Và cho đến chết cũng không thể thống nhất giang sơn được nữa. Tương tự, Lưu Bị sau khi đoạt Kinh Châu, chiếm Xu yên Thục, đánh bại Tào Tháo ở Hán Trung, ngồi trên cao mà nhìn xuống Trung Nguyên. Khi đó, nước Thục trở nên là nước mạnh nhất, vác 73 vạn đại quân mà nước Thục mất 20 năm tích cóp sang đánh Đông Ngô trả thù cho anh em Quan - Trương, bại trong tay Lục Tốn tại Hao Đình. Cuối cùng bỏ mạng tại thành Bạch Đế. Trận thua đau này làm nước Thục tổn thương nguyên khí, và để lại dư âm rất nặng nề về sau. Chứng khoán ngẫm như đánh trận, chúng ta rất dễ thắng nhiều trận nhỏ trong uptrend, nhưng lại thua to ở những trận q...

Warren Buffet và cậu sinh viên - suy nghĩ của vị hiền triết Omaha về thị trường

Gần đây TTCK dấy lên nhiều bàn luận về bài viết của một giáo sư Đại học Newyork, đồng thời cũng là nhà kinh tế học đạt giải Nobel 2008 về thuyết thương mại mới (new trade theory) và kinh tế địa lý mới (new economic geography). Đây không phải lần đầu tiên Krugman phàn nàn và bi quan về thị trường, bản thân ông từng dự báo vào các năm 2017-2018 rằng kinh tế thế giới sẽ bước vào giai đoạn khủng hoảng mới. Tuy nhiên, sự kiện S&P tăng mạnh mẽ trước sự ngỡ ngàng, băn khoăn và khó hiểu của giới academics, Krugman đã xuất bản bài viết "TTCK không phải là nền kinh tế", trong đó ông nhấn mạnh về cái gọi là  disconnect  (ngắt kết nối) giữa nền kinh tế và TTCK Trên thế giới hay ở VN, dù những người ôm tiền vò đầu bức tóc không muốn chấp nhận nhìn TT tăng mà theo logic của họ TT cần phải giảm, hay phe full cổ nhanh chóng sớm tìm ra những lý do để hợp thức hoá quá trình tăng vừa rồi như việc Fed in tiền và các gói kích thích kinh tế của các chính phủ trên thế giới.Giữa những luồ...