Cách đây không lâu có một bạn member hỏi vì sao không đặt tên nhà đầu tư, đầu tư chứng khoán...cho mỹ miền. Ad chỉ cười và không biết giải thích ra sao, bởi vì những cái tên đó không phù hợp với phương pháp/triết lý mà Ad theo đuổi, nên có mỹ miều cũng vô ích, thậm chí tạo nên sự nhầm lẫn và ngộ nhận vai trò khi tham gia TT, dẫn đến hậu quả tai hại sau này.
Khi đặt tên cho page là Nhà Đầu Cơ, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều, bởi vì tôi muốn chọn một cái tên như là một sự reminder về vai trò của mình khi tham gia TTCK (định vị bản thân), và nó phải phản ánh triết lý đầu tư mà toi theo đuổi được đúc rút từ quá trình tự thấu hiểu bản thân.
Lúc đó tôi phân vân giữa 3 cái tên: catalyst, kinh doanh chứng khoán và nhà đầu cơ. Thực ra 3 cái tên này nội hàm bao hàm lẫn nhau, nhà đầu cơ khác với nhà đầu tư giá trị ở chỗ họ họ không đầu tư dựa trên việc mua rẻ bán đắt, mà ngoài xét yếu tố định giá họ còn phải đi tìm kiếm catalyst hoặc chờ đợi catalyst xuất hiện để unclock value. Kinh doanh chứng khoán cũng là một cái tên phản ánh đúng bản chất của nhà đầu cơ, nhưng nó không hiểu sao tôi lại không cảm thấy thích cái tên này (có lẽ bị ảnh hưởng bởi tên buôn chứng hoặc nhà giao dịch), nên tôi quyết định chọn Nhà Đầu Cơ làm tên cho page/blog của mình. Bởi vì khi nói đến từ "nhà" nó thể hiện một sự nghiêm túc đối với công việc, hướng đến sự chuyên nghiệp, nó không phải là sự hời hợt, ngẫu hứng, hay chơi cho vui. Bạn hay bắt gặp những từ như nhà môi giới, nhà giao dịch, nhà đầu tư... Họ khác với những "người chơi" chứng khoán, những người đánh bạc may rủi ở chỗ họ biến công việc của mình trở nên chuyên nghiệp, khoa học dựa trên sự hệ thống và phân tích xác xuất.
---
Nếu là một người "thuần" PTKT họ nghiên cứu kỹ các mẫu hình trong quá khứ như cốc tay cầm, vai đầu vai... để khi một cổ phiếu nào đó trong tương lai rơi vào các mẫu hình của họ họ sẵn sàng tham gia trading. Bởi vì họ luôn tin rằng các mẫu hình trong lịch sử sẽ lặp lại trong tương lai. Những người này mặc dù cũng được xem là đầu cơ, nhưng bản chất họ vẫn là nhà giao dịch, họ có xu hướng giao dịch khá nhiều và rất aggressive, sẵn sàng giao dịch T0, và mua bán nhiều.
Nếu là một nhà đầu tư giá trị "thuần" PTCB, họ tập trung vào phân tích bctc, phân tích ngành, định giá, tìm ra cổ phiếu dưới giá trị để mua vào và nắm giữ chờ giá thị trường hội tụ với giá nội tại mà họ xác định để bán ra. Họ tin là mình đúng và thị trường sai, bargain (khoảng gap) giữa giá trị họ tính (intrinsic value) và giá cả TT (market price) thực ra chính là niềm tin của họ về việc TT đang sai so với cái họ nghĩ là mình đang đúng. Bargain chính là niềm tin của họ (cái họ nghĩ) và cái mà TT đang nghĩ. Sở dĩ họ chọn là nhà đầu tư bởi vì họ xuất phát từ tư duy tiếp cận là cổ phiếu là một phần sở hữu của doanh nghiệp. Nhiều người phản biện, là nhà đầu tư giá trị không phải cứ mua khi giá (price) dưới giá trị (value), mà chờ catalyst như một tổ chức nào đó mua thâu tóm... Nhưng thực ra, đây bản chất là "đầu cơ", vì nhà đầu tư giá trị nguyên tắc mua rẻ bán đắt một cách độc lập dựa trên giá trị mà họ tính, chứ không phụ thuộc vào ai đó mua hay bán thì mới mua.
NHƯNG là một nhà đầu cơ chuyên nghiệp, họ tiếp cận chứng khoán một cách lưỡng tính, vừa có tính chất doanh nghiệp vừa một loại hàng hóa như bao loại hàng hóa khác, và thị trường là thứ cấp, nơi phát sinh giao dịch giữa các nhà đầu tư với nhau, chứ không phải là họ đang giao dịch với ban lãnh đạo doanh nghiệp. Vì vậy họ hiểu được mình là ai? Lợi thế cũng như bất lợi của họ khi tham gia vào game "đầu cơ" này.
Những nhà đầu cơ, họ không chỉ nghiên cứu cơ bản để tìm ra động lực nào thay đổi đổi tư duy định giá của các bên, của TT về cổ phiếu đó, mà còn phải phân tích kỳ vọng, phân tích thông tin và lựa chọn thời điểm ra vào để tối ưu hóa lợi nhuận. Nếu các nhà PTKT tập trung nghiên cứu các mẫu hình tăng giá, thì họ lại nghiên cứu những siêu cổ phiếu trong quá khứ, điều gì tạo ra các siêu cổ phiếu đó. Họ tin vào năng lực phân tích của mình, nhưng đồng thời cũng tôn trọng thị trường bởi luôn có những điểm mù mà TT đang biết mà họ chưa nhìn ra. Họ hiểu rằng cổ phiếu có thời, và doanh nghiệp có chu kỳ, nên hành động của họ là trung dung, khách quan, không bảo thủ và chấp chước, thuận theo chu kỳ, thuận thiên thời để hành xử.
Họ cũng tin rằng, chứng khoán là bộ môn của xác xuất, không phải là khoa học của sự chính xác (exact science), họ phân tích để kéo xác xuất chiến thắng về phía họ, nhưng luôn sẵn sàng cho khả năng "còn lại" có thể xảy ra. Còn nếu nằng nặc đòi chứng khoán phải là khoa học của sự tuyệt đối thì sẽ dẫn đến sự chấp chước và thất bại.
Tôi không muốn trở thành nhà đầu tư giá trị dài hạn, mua cổ phiếu định giá thấp rồi chờ thị trường nhận ra, và càng không muốn trở thành một trader lướt sóng hàng ngày T+. Bởi vì tôi luôn nghĩ cổ phiếu có thời, và doanh nghiệp có chu kỳ, mình đến với doanh nghiệp lúc thịnh, và rời bỏ khi doanh nghiệp bắt đầu suy. Vì vậy, tôi nghĩ mình phù hợp để trở thành một nhà đầu cơ, theo dõi một doanh nghiệp khi nó có sự thay đổi đáng kể về mặt FA kết hợp với sự xác nhận của thị trường để tham gia vào một phi vụ đầu cơ. Thời gian nắm giữ trung bình của tôi trung bình thường là 3-6 tháng.
P/s: Tôi không nâng cao trường phái này và hạ thấp các trường phái khác, mục đích của tôi là chỉ ra sự khác nhau giữa các trường phái để các nhà đầu tư lựa chọn một phương pháp phù hợp với tính cách, năng lực của họ.
Chat với Admin: m.me/nhadauco8020
Comments
Post a Comment