Skip to main content

Warren Buffet và cậu sinh viên - suy nghĩ của vị hiền triết Omaha về thị trường


Gần đây TTCK dấy lên nhiều bàn luận về bài viết của một giáo sư Đại học Newyork, đồng thời cũng là nhà kinh tế học đạt giải Nobel 2008 về thuyết thương mại mới (new trade theory) và kinh tế địa lý mới (new economic geography). Đây không phải lần đầu tiên Krugman phàn nàn và bi quan về thị trường, bản thân ông từng dự báo vào các năm 2017-2018 rằng kinh tế thế giới sẽ bước vào giai đoạn khủng hoảng mới. Tuy nhiên, sự kiện S&P tăng mạnh mẽ trước sự ngỡ ngàng, băn khoăn và khó hiểu của giới academics, Krugman đã xuất bản bài viết "TTCK không phải là nền kinh tế", trong đó ông nhấn mạnh về cái gọi là disconnect (ngắt kết nối) giữa nền kinh tế và TTCK

Trên thế giới hay ở VN, dù những người ôm tiền vò đầu bức tóc không muốn chấp nhận nhìn TT tăng mà theo logic của họ TT cần phải giảm, hay phe full cổ nhanh chóng sớm tìm ra những lý do để hợp thức hoá quá trình tăng vừa rồi như việc Fed in tiền và các gói kích thích kinh tế của các chính phủ trên thế giới.Giữa những luồng suy nghĩ trái ngược đó, Nhà Đầu Cơ xin lược dịch đoạn trao đổi năm 2011 tại Khoa kinh tế thuộc trường Đại học Georgia.Lưu ý ad không phải là fan của Warren Bufet hay đầu tư giá trị mà đơn giản bài lược dịch chỉ cung cấp thêm cho độc giả một người thuộc giới đầu tư thay vì học thuật như Krugman. ——

WB đang diễn thuyết trước sinh viên trường Georgia năm 2011



Sinh viên: Có rất nhiều điểm giống nhau từ TTCK hiện nay so với 1920, và từ những điểm giống nhau đó người ta rút ra kết luận TT sắp tới sẽ đi xuống. Ông có đồng ý với ý kiến đó không



Waren Buffet: Thế kỷ này khá là hài hước. Nếu bạn nhìn vào thế kỷ 20. Đó là một thể kỷ huy hoàng với nước Mỹ, GDP đầu người Mỹ vào thể kỷ 20 tăng 210%. GDP tăng theo từng thập niên bao gồm thập niên 30s. Trong 100 năm qua, người Mỹ đã có những cải tiến và tăng trưởng theo mỗi thập kỹ, trong thập niên 30s là 13%, thập kỷ 40s là 36%. Thập kỷ phát triển kém nhất là vào thế chiến thứ nhất. Nhưng dù sao đi nữa chúng ta đã có sự phát triển vượt bậc. Điều thú vị là có 6 giai đoạn lớn trên ttck.1900-1921, chỉ số DJ tăng từ 66 lên 71, Tăng chưa đến 10% trong 20 năm, tăng chưa đến 0,5%/năm. Nó gần như không tăng.

  • Từ 1921-1929, nó tăng từ 71 lên tận 381 vào tháng 9/2019, tăng 500%. Rõ ràng gdp của đất nước này không tăng 500% trong giai đoạn đó. Như vậy, nước Mỹ tăng chưa đến 10% trong 21 năm đầu, sau đó lại tăng 500% chỉ trong 10 năm, rõ ràng sự tăng trưởng không đồng đều.
  •  9/1929 đến cuối 1948, chỉ số DJ giảm từ 381 xuống 180 điểm, giảm đến 1/2 suốt 18 năm ròng rã, trong khi đó cùng giai đoạn đó GDP theo đầu người của chúng ta tăng liên tục.
  • Từ 1948-1965, chỉ số DJ tăng từ 180 lên 1000 điểm, tăng gấp 5 lần bỏ xa mọi dự đoán.
  • Từ 1965 - 1981 chỉ số DJ đi xuống trong khi GDP vẫn tăng đều.
Nếu bạn nhìn 100 năm, nó tăng 180% mỗi năm, có nghĩa là 1000 đô trở thành 180,000 đô. Nhưng trong 43 năm và 3 quý thì có 3 lần TT tăng rất mạnh, trong 56 năm 1 quý thì TT về cơ bản không hề tăng. Tất cả những điều này diễn ra trong một nền kinh tế khỏe mạnh bình thường. 56 năm 1 quý chỉ số DJ giảm vài trăm điểm và 43 năm 3 quý tạo nên tình hình như chúng ta đang biết DJ tăng từ 66 lên 11,000 điểm.—-Bạn sẽ tự hỏi tại sao nó lại có thể diễn ra như vậy trong 1 nền kinh tế ngày càng trở nên tốt đẹp hơn? TT tăng mạnh trong vài giai đoạn ngắn nhưng lại trì trệ trong thời gian rất dài. 20 năm chẳng tăng được gì.Câu trả lời là nhà đầu tư hành động rất con người. Họ tỏ ra rất hào hứng khi TT tăng, họ nhìn vào gương và tự nói: “năm ngoái mình kiếm ra tiền nên năm nay mình phải kiếm nhiều hơn nên họ bắt đầu vay mượn thêm hoặc dùng margin cao”, hay đơn giản họ nhìn sang gã hàng xóm rồi nghĩ: “mình không thể ngồi yên khi gã hàng xóm ngu ngốc hơn mình lại kiếm được nhiều tiền, nên năm nay mình phải tham gia”Tôi sống và đầu tư trong gần nửa thể kỷ giai đoạn đó, tôi trải qua giai đoạn TT đi ngang và giảm điểm rất dài từ 1965-1982, suốt 17 năm. Tôi có viết một bài cho Tạp chí Forbes vào 1979. Tôi hỏi “tại sao nó lại như thế nhỉ?” Các quỹ hưu trí thập niên 70s rót hơn 100% tiền vào cổ phiếu, họ phát cuồng vì chứng khoán tăng. Sau đó, TT giảm thê thảm và trở nên rẻ hơn thì họ lại chỉ đầu tư 5% so với thập niên 70s.Con người có những phản ứng rất kỳ lạ bởi vì họ là con người, họ phấn khích khi mọi người phấn khích, họ sợ hãi khi mọi người sợ hãi. Bạn sẽ thấy những chuyện không thể ngờ trên đời.Vào năm 1964 DJ đóng cửa ở mức 864 điểm, đến 1981 tức 17 năm sau đó DJ chỉ tăng ở mức 865 điểm, có nghĩa là nó chỉ tăng đúng 1 điểm sau 17 năm. Bạn không thể tưởng tượng được người ta chán nản thế nào đâu.Nếu bạn có thể giữ được sự khách quan và tách mình ra khỏi đám đông giai đoạn đó bạn sẽ rất giàu dù bạn không thông minh (nhưng tôi nghĩ các bạn ngồi đây đều là những người thông minh).


Comments

Popular posts from this blog

Suy nghĩ về chu kỳ - rủi ro cũng là cơ hội

SUY NGHĨ VỀ CHU KỲ Chúng khoán là một ngành có tính chu kỳ rất cao, không riêng gì thị trường chung, mà bản thân nền kinh tế, ngành nghề hay doanh nghiệp nó có các chu kỳ riêng của nó. Nhưng nhà đầu tư lại có tâm lý overweight cho những gì đang xảy ra (lạc quan vs bi quan) và underweight bản chất "chu kỳ" của ngành nghề và doanh nghiệp đó. Nếu thiếu sự tỉnh táo, và bao quát, chúng ta rất dễ gặp vào rủi ro, cũng như không nhìn ra được cơ hội.  Chứng khoán là kỳ vọng tương lai  chúng ta đều biết là trong chứng khoán “tương lai” có ảnh hưởng lớn đến giá của cổ phiếu hơn so với “quá khứ” hay “hiện tại” của nó. Nhưng nếu chúng ta nghĩ một doanh nghiệp có tương lai tốt là một doanh nghiệp “đã và đang” tốt, nhưng “sẽ” còn “tốt hơn”. Nhưng tại sao chúng ta không chấp nhận một doanh nghiệp “đã và đang xấu” nhưng tương lai “bớt xấu” hơn. Nếu “đang tốt” và “sẽ tốt nữa” được coi là tốt lên, thì “xấu” và sẽ “bớt xấu đi” lại không được coi là tốt lên? Đây là sự nhìn nhận cảm tính và thi...

Tam quốc - nghĩ về sự quá tự tin

  Chúng ta vẫn còn nhớ trong Tam Quốc, Tào Tháo bắt Lữ Bố, diệt anh em nhà Viên Thiệu, Viên Thuật, đoạt Kinh Châu. Thắng như chẻ tre, nắm trong tay 2/3 trời đất. Đem 83 vạn đại quân Nam hạ, cuối cùng bại trong tay 2 nhà Tôn Lưu (7 vạn quân) trận Xích Bích. Sau đại bại này, Tào Tháo mất đi đại thế, ngồi nhìn thiên hạ chia 3, phải dưỡng binh, nuôi quân mất 10 năm trời. Và cho đến chết cũng không thể thống nhất giang sơn được nữa. Tương tự, Lưu Bị sau khi đoạt Kinh Châu, chiếm Xu yên Thục, đánh bại Tào Tháo ở Hán Trung, ngồi trên cao mà nhìn xuống Trung Nguyên. Khi đó, nước Thục trở nên là nước mạnh nhất, vác 73 vạn đại quân mà nước Thục mất 20 năm tích cóp sang đánh Đông Ngô trả thù cho anh em Quan - Trương, bại trong tay Lục Tốn tại Hao Đình. Cuối cùng bỏ mạng tại thành Bạch Đế. Trận thua đau này làm nước Thục tổn thương nguyên khí, và để lại dư âm rất nặng nề về sau. Chứng khoán ngẫm như đánh trận, chúng ta rất dễ thắng nhiều trận nhỏ trong uptrend, nhưng lại thua to ở những trận q...